Trang chủ » truyen sex » (Truyen sex) Hồn ma theo dâm phụ p2

watch sexy videos at nza-vids!
An lang thang đi vô trong. Chàng đã biết mình không cần đi qua cửa nên cứ thế đâm đầu vô tường xuyên qua mà đi Chàng đi hết phòng nọ tới phòng kia. Nơi nào cũng im lìm, vắng ngắt. Bệnh nhân đều đang ngủ và những cô y tá trực ngáp ngắn, ngáp dài thật buồn chán. Bỗng dưng chàng tới một nơi thật nhộn nhịp và ồn ào. An tò mò tiến tới mới hay đó là khu cấp cứu. Hèn chi giờ này mọi người làm việc thật tấp nập.
Tiếng kềm, tiếng kéo lách cách. Tiếng khóc rưng rức của thân nhân. Tiếng chạy rầm rầm của những người khác. Những khuôn mặt hốt hoảng, u buồn, tiểu não, đau đởn trải dài trên khắp phòng đợi. An tìm một chỗ trống ngồi xuống,nhìn hoạt cảnh những nạn nhân được đem vô tới tấp. Hết lớp này ra, lớp khác vô nờm nợp.
Bỗng có một thiếu phụ Việt Nam tới trước mặt An hỏi:
- Bộ anh mới tới đây hả?
An ngỡ ngàng, nhìn quanh. Chàng không tin người đàn bà này đang nói chuyện với chàng. Nhưng quả thực, bà ta đang đứng trước mặt chàng và nhìn An mỉm cười như chờ đợi câu trả lời Chàng ngạc nhiên hỏi:
- Cô nói với tôi à?
Thiếu phụ vẫn giữ nụ cười thật tươi trên môi.
- Phải, em đang nói với anh, chứ làm gì có ai ở nay nhìn thấy chúng mình nữa.
- Bộ cô cũng là ma hả?
Thiếu phụ bật cười thành tiếng, hỏi lại An:
- Ai nói với anh chúng mình là ma?
An ú ớ:
- Thì không phải tôi đã chết mấy bữa nay rồi hay sao.
- Còn cô chết chưa?
- Chết… chết…,phải, chúng mình đã chếtcả rồi. Nhưng thành ma thì không đâu. Anh nhìn thằng cha Mỹ đen đang nằn trên giường mổ kia. Nó thành ma bây giờ đó.
- Sao cô biết?
- Thì anh cứ chờ đi rồi sẽ biết.
Lúc ấy những nhân viên trong phờng mổ thật tấp nập. Người nọ quay qua, kẻ kia quay lại. Họ trao nhau nào kền, nào kéo, nào thuốc, nào máy nóc rối mù. Nhưng chỉ vài phút sau, cả đám hình như bất động đứng nhìn nạn nhân. Vị bác sĩ trưởng toán đi ra khỏi phòng, tháo băng che mặt, cởi găng tay, ký tên vào tấm giấy do một cô y tá vừa trao rồi đi về phía cuối hàng lang. Mọi nhân viên trong phòng cũng lần lượt đi ra. Một nhóm khác kéo vào. Gói anh chàng Mỹ đen lại, bỏ lên băng ca đẩy đi.
Bỗng An nhìn thấy anh ta từtừ ngồi dậy. Mặt mày nhớn nhác, bước xuống khỏi băng ca. Tuy nhiên, cái xác anh ta vẫn nằm đó và nhân viên nhà thương vẫn đẩy đi như không có chuyện gì xẩy ra. Ngay khi ấy, một màn lưới đen ngòm trên đầu chụp xuống, anh chàng Mỹ đen té lăn cù. Y day dụa và thét lên dữ dội. Hai bóng người chợt xuất hiện nắm lấy hai đầu lưới, kéo đi. An nhìn rõ một kẻ đầu trâu, một người mặt ngựa.

truyen sex

Chàng ngơ ngác hỏi:
- Không lý quỉ đầu trâu mặt ngựa ở dưới địa phủ là có thật hay sao?
Người thiếu phụ gật đầu, nói:
- Em ở đây lâu rồi, cái cảnh này xẩy ra hàng ngày mà.
- Thế tại sao chúng mình chết mà chúng không bắt đi?
Em cũng không biết, nhưng thỉnh thoảng cũng có vài trường hợp như tụi mình. Hình như ma quỉ chê. Nói tới đây, thiếu phụ bỗng cười lên sằng sặc, hình như cô ta khoái chí với câu khôi hài của mình lắm. Chờ cho cô ta cười một hồi xong, An hỏi:
- Cô chết lâu chưa?
- Em bị giết cũng hơn mười năm rồi?
- Ủa, ai giết cô vậy?
- Chồng em.
- Tại sao vậy?
- Chuyện dài lắm, nhưng cứ nghĩ lại là tức, không thế nào chịu nổi.
- Chuyện ra sao?
- Anh đi theo em về nhà thì biết ngay.
Thấy cũng chẳng có việc gì phải làm, An bằng long theo người thiếu phụ về nhà nàng ngay. Cả hai lững thững đi trong con phố như ngái ngủ. Thỉrìh thoảng mới có một chiếc xe hơi chạy qua thực mau. Hình nhưnhững kẻ đi làm.. về khuya mệt mỏi, muốn phóng thực lẹ về làm một giấc ngủ gấp.
Tới một biệt thự thực sang trọng. Thiếu phụ nói:
- Đây là nhà em, nhưng bây giờ đổi chủ .rồi..Mặc dù chồng em vẫn còn ở đó.
- Anh ta ở một mình à.
- Nếu một mình thì đâu có chuyện.
- Cô chết đi, anh ta lấy vợ liền hay sao?
Thiếu phụ mỉm cười chua chát:
- Nếu thằng chó đó đó tốt như vậy thì em đâu có chết.
An không hiểu, hỏi:
- Như vậy nghĩa là thế nào?
- Là y lấy con đ ngựa đó khi em còn sống.
- Như vậy là anh ta ngoại tình à?
Chỉ có ngoại tình không thôi em cũng đâu có tới nỗi này. Đàn ông nào mà chẳng lăng nhăng, không nhiều thì ít. Cái đó đâu có phải là điều đáng nói. Anh là đàn ông, em nói như vậy có đúng không? An cười khổ, chàng nghĩ tới những cô gái đã qua trong vòng tay mình.
Cô biết nhiều về tâm lý đàn ông quá hả.
Cũng chẳng qua do nghề nghiệp mà nên thôi.
- Hồi đó cô làm gì?
- Em có mấy cái quán nhì nhằng.
Thấy hình như nàng không muốn nói nhiều hơn về vụ này, An nói lảng qua chuyện khác.
- Cô vẫn chưa kể cho tôi nghe tại sao chồng cô giết cô
Mặt thiếu phụ hơi đanh lại, chỉ căn nhà nói:
- Cũng vì cái nhà này và mấy cái quán của em mà nên. Hồi đó cắm đầu làm ăn, đâu có để ý tới những chuyện gì khác. Phải nói em có cái số làm ăn. Bởi vậy mới tậu hết căn nhà này tới cái quán nọ. Nhưag khổ cho em, gặp phải thằng sở khanh. Y hại em chết để chiếm đoạt hết gia tài. Tới chết em vẫn không hay.

truyen dam

- Rồi không ai biết là y giết cô sao?
Làm sao mà biết được. Khi em chết cháy trong quán rượu thì y đang nghỉ mát ở Hạ Uy Di.
- Như vậy tại sao cô lại bảo y giết cô?
- Phải, đâu có ai ngờ được chuyện này do y chủ mưu.
Cũng bởi vì y tính toán rất giỏi. Biết rằng cứ mỗi tối sau khi đóng cửa quán. Em vô phòng trong tínhtiền. Y mới trao chìa khóa của quán cho một cô gái của em. Cô này sau khi làm bộ ra về thì trở lại. Dùng chìa khóa của y m.ở cửa ngoài.
Lấy mấy cây đũa sỏ vô hai cái khoen cửa khía ngoài phòng
em đang tính tiền rồi đốt nhà. Em ở trong mở cửa ra không
được, nên chết cháy. ‘
- Thế cảnh sát không nghi ngờ gì hay sao? ~ ‘
Cảnh sát mà ăn thua gì. Cho tới thám tử của hãng
bảo hiểm cũng đânh bó tay. Bởi vì ngày xưa y là thám tử
~~nhà nghề mà. . .
Lúc ấy y làm nghề gì? ‘
- Bán bảo hiểm. ‘
An buột miệng nói: ~ _
- Hèn gì… Nhưng côn cô gái đốt nhà. Cảnh sát không
tìín ra cô này hay sao?
Thiếu phụ cười lên sằng sặc. .
- Tìm ra chứ. Nhưng mà chỉ tìm ra cái xác trôi trên sông thôi…
- Cô ấy chết rồi à?
Phải, cô ta nhẩy xuống cầu Golden Gate tự tử.
- Tự tử thật à?
- Làm gì có chuyện tự tử. Cô ta bì xô xuống đó thôi.
- Như vậy là giết người bịt miệng rồi.
- Chứ em có nói gì khác đâu. .
- Tại sao lại có những người ác như vậy. Cho là y giết cô vì mê gái đi đã đành. Đằng này y giết luôn cả người tình nữa, để làm chi vậy?
Thiếu phụ lắc đầu, nói:
- Y không giết em vì mê gái đâu. Vì tiền thôi.
- Vì tiền à?
- Phải, vì tiền anh ạ. Bởi vì ‘sau khi lấy nhau, tụi em đã đóng bảo hiểm sinh mạng cả triệu đô la chứ không phải ít Cô tình nhân của y cũng chỉ bị lợi dụng trong một màn dàn cảnh để qua mặt pháp luật thôi An chắc lưỡi.
Không ngờ lại có những kẻ độc ác tới như vậy. Cả hai đi xuyên qua tường vô trong nhà. Thiếu phụ dắt An đi vòng vòng nối:
- Em thích căn nhà này kinh khủng. Hơn bốn trăm ngàn đó anh. Cũng vì vậy mà không làm sao bỏ nơi đây đi đâu cho đành.
An hỏi:
- Từ khi chết tới giờ cô vẫn cứ luẩn quẩn ở đậy hay sao?
Dạ, cũng vì thế mà em còn biết được nhiều chuyện thực động trời do thằng chồng em gây nên. Không lý chúng ta bất lực, đứng nhìn những kẻ độc ác hoành hành như vậy hay sao?
Thiếu phụ thở dài:
- Làm sao được. Chúng mình bây giờ chỉ là những oan hồn sống vất vưởng. Khác biệt hẳn thế giới loài người.
An đăm chiêu, nói:
- Tôi nghĩ thế nào cũng có cách: Nếu chuyện trời đất, ma quỉ là c6 thực, không trước thì sau thế nào cũng kiếm ra phương cách. à, xin lỗi cô tên gì.
Thiếu phụ nhìn An mỉm cười, nụ cười thật tình tứ.
- Em tên Bạch Liên. Đã lâu lắm rồi mđi có người hỏi tới tên em.
- Như vậy tôi là kẻ may mắn được làm quen với cô.
Không hiểu chúng mình có duyên gì không?
Bạch Liên bật cười.
- Anh_tán gái khéo lắm. Mấy năm nay em khao khát có một người bạn chung đường cho đỡ tủi phận. Aingờ hôm nay gặp anh, không biết đó có phắi là’ cái duyên của tụi mình không?
An nẩm nhẹ lấy tay nàng, nói:
- Dù cho có duyên hay không, trong hoàn cảnh đồng hội đồng thuyền này, có em ở bên cạnh cung ‘làm anh an ủi lắm rồi.
- À, em quên hỏi tại sao anh ra nông nỗi này
An từ từ kể lại hết mọi chuyện của mình cho Bạch Liên nghe. Nàng thở dài ngao ngán.
- Đàn ông cũng vậy, đàn bà cũng thế. Tiền bạc và sắc đẹp làm cho người ta bất chấp mọi thủ đoạn. Không lẽ trên đời n.ày không có được một mối tình nào thủy chung hay sao?
An ngồi xuống chiếc ghế sa lông giữa nhà.
- Những cuộc tình thủy chung e rằng khó có phước mà hưởng.
Bạch Liên ngồi xuống cạnh An, nói:
- Không lý ngày xưa anh cũng ôm ấp một mối tình hay sao?
An cúi đầu, kể:
- Phải, hồi đó còn bé lắm. Gia đình anh sinh sống tại Thái Nguyên. Một tỉnh về phía biên giới Việt – Hoa. Ba anh là một điền chủ giầu có vào bậc nhất vùng này. Ông có hàng ngàn mẫu đất. Số tá điền làm cho gia đình anh cũng phải cả ngàn người. Khi phát động phong trào đấu tố Tụi anh phải trốn vào Hà Nội, theo Pháp, bỏ lại tất cả Riêng anh khi ra đi, không kịp cho cả người tình nhỏ bé của mình hay. Nhưng anh còn nhớ rất rõ. Nàng là một cô gái người Thái, con của một tá điền làm cho ba anh.
Hai đứa tụi anh luôn quấn quít lấy nhau, đến nỗi người lớn phải nói; lớn lên tụi nó phải là một cặp vợ chồng mới phải. Nhưng mọi người đâu có biết, trong những trò chơi trẻ con hồi đó. Một lần lên núi Ba Vì chơi. Tụi anh đã bầy ra trò chơi vợ chồng, và lén lấy nhan đèn ra thề nguyền với nhau. Nếu kiếp này không lấy được nhau, nhất định dù có chết cũng không đi đầu thai.
Bạch Liên ngơ ngẩn nhìn An nghẹn ngào làm chàng ngạc nhiên, ngửng đầu hỏi:
Em làm sao vậy?
- Anh có nhớ tên cô ta không? . .
Tim An đập mạnh. Chàng dáo hoảng hỏi:
- Bạch Liên… Bạch Liên… không lý người đó là em sao?
Bạch Liên ôm chầm lấy chàng nức nở.
-Tên anh không phải là An, mà là An Bình phải không?
An lặng người. Nhưvậy thì người thiếu phụ này là người yêu của chàng hồi đó chứ còn ai nữa. Nào có ai ngờ được, từ thời kháng chiến, rồi hồi cư, tới kỳ di cư vô Nam năm 54, và cho tới năm 75 tị nạn ở Mỹ. Bây giờ thêm hai mươi năm nữa, gần năm mươi năm hai đứa mới gặp lại nhau. Trong hoàn cảnh hai oan hồn vất vưởng. An thì thầm trên vai nàng.
- Không lý lời thề trên núi Ba Vì đã ứng nghiệm như vậy sao?
Bạch Liên gật đầu, khóc thút thít:
- Nhất định là nhtt vậy rồi. Anh còn nhớ không, ngày ấy chúng mình thề nguyền không phải chỉ có mấy cây nhan, mà em đã lén đem theo ống Nứa pháp thuật của ông nội em thờ trên bàn Tổ để làm chứng cho chúng mình. Hôm ấy về nhà bị một trận đòn nên thân. Bởi vậy em mới nhớ tới ngày nay. Nhưag tại sao bây giờ anh lại đổi tên là An.
An mỉm cười.
- Hồi ở Việt Nam thì tên mình viết là Lê An Bình.
Qua Mỹ tụi nó đổi lại là Lê, Bình An. Người Việt mình thấy chữ An để sau cùng cứ thế mà gọi, chứ không để ý viết theo cách của Mỹ thì chữ sau cùng là tiếng đệm thôi.
Riết quen đi, thành ra mọi người gọi anh bằng tên An luôn. Bạch Liên đưa cả hai tay lên bợ lấy khuôn mặt An, nói:
- Dù cho là Bình hay An thì anh cũng vẫn là người yêu của em. Chúng mình đã giữ lời thề; kiếp này không lấy được nhau quyết không đi đầu thai phải không anh. An sung sướng gật đầu nhè nhẹ. Chàng cúi hẳn xuống và bờ môi ngọt lịm của người tình xưa tràn đầy khóe miệng. Bạch Liên ép sát người vô mình chàng. Bộ ngực tròn lẳng, ngỏng cao như sừng trâu của cô gái miền đồi núi Thái Nguyên chắc nịch, ép cứng vô mình An.
- Anh tưởng đây như một giấc mơ.
Bạch Liên ngả người, nằm gối đầu lên đùi An. Vít đầu chàng xuống thì thào:
- Dù mộng hay thực thì chúng mình cũng phải hưởng thụ hết thú yêu đương đêm nay nhe anh.
An từ từ cởi hàng nút áo trước ngực Bạch Liên ra. Chiếc áo lót cũng bị chàng tháo ra ném xuống sàn nhà, chàng cúi xuống thực thấp, thì thào trên da thịt nàng:
- Không phải là chỉ có đêm nay thôi đâu. Mà phải là cho hết kiếp này nữa.
- Một kiếp người là bao nhiêu năm hả anh?
- Anh nghe ông bà nói, tuổi trời cho là tròn sáu mươi mốt. Ai sống hơn sáu mươi mốt tuổi được cho là thọ. Chúng mình mới sống có hơn năm mươi. Nhưvậy ít nhất cũng còn phải sống được gần mười năm nữa mới hết tuổi trời cho.
Bạch Liên hóm hỉnh.
- Em chết trước anh hơn mười năm. Như vậy em còn sống được hơn hai chục năm nữa mới phải.
An nghì sát Bạch Liên vô lòng, nói:
- Em đừng có tham lam quá chứ. Ngày xưa hai đứa bằng tuổi nhau. Bây giờ em đã trẻ hơn anh mười tuổi rồi, đòi hỏi gì nữa. Coi này…
Vừa nói, An vừa nâng bộ ngực căng tròn của Liên lên trước mặt làm nàng mắc cỡ quá, dụi đầu vô ngực An cười khúc khích.
- Anh chơi kỳ quá hà…
Bỗng có tiếng dép lẹp xẹp từ trên lầu đi xuống. Bạch Liên vội khép hai vạt áo lại. An cười.
- Không có ai nhln thấy em đâu mà sợ.
Liên cũng cười theo.
Anh có blết hơn mười năm nay, chưa có ai cởi chiếc áo này ra không. Bây giờ nằm đây với anh như thế này, thằng chồng em lạt đang đi xuống. Thử hỏi làm sao em không giật mình.
Lúc ấy một người đàn ông từ trên lầu đi xuống. Anh ta không bât đèn mà mò mẫm đi trong đêm ra ngoài nhà đậu xe. Bạch Liên nói:
-Hắn là Bình, chồng em đó. Giờ này y ra nhà đậu xe làm chi vậy không biết.
An nói:
- Thì tụi mình cứ theo hắn xem y đang dở cái trò gì nay.
Bạch Liên cười hi hí.
- Y làm gì như mộng du ấy.
- Không phải mộng du đâu. Y lấy đồ nghề ra sửa xe kìa.
- Tại sao lại sửa xe vào giờ này chứ. Bộ y điên rồi hay sao?
Bỗng An la lên:
- Trời ơi, không phải y sửa, mà là phá xe.
Bạch Liên lại thực gần, nhìn Bình đang lui khui vặn những con ốc thắng xe cho lỏng ra. Nàng sợ hãi nói:
- Nếu ngày mai ai lái chiếc xe này sẽ gây ra tai nạn ngay. Em nghĩ hắn lại dở trò gì nữa đây.
An lắc đầu.
Không, anh thấy tình trạng này, xe phải chạy ít nhất vài chục cây sốbộ thắng mới súc ra. Lúc ấy mới có tai nạn. Thằng này nham hiểm thực, nó làm như thế này khó có ai điều tra ra lắm. Nhưng mà ngày mai, ai sẽ lái chiếc xe này đi xa đây.
- Em sợ lại là con vợ hắn.
- Em muốn nói y lại tính hát cái tuồng bảo hiểm cũ hay sao?
- Em nghi như vậy.
- Nếu vậy chúng mình ở lại đây coi màn hát này kết thúc ra sao mới được.
Lúc ấy Bình đã cất hết dụng cụ sửa xe vào chỗ cũ. Đi tắm rửa rồi lần lũi trở về phòng. Bình cho một cuộn Video vào máy, bật lên rồi ôm lấy Thoa, hôn lên môi nàng. Thoa cựa mình, giọng ngái .ngủ:
- Tay anh lạnh quá hà.
- Anh vừa tắm rửa xong. Sáng mai em đi chơi xa nên anh phải gần em lần nữa để nhịn thèm mấy bữa ở nhà một mình.
Thoa từ từ mở mắt, tát yêu vô má chồng:
- Anh chỉ được cái thế là không ai bằng. Hồi tối như vậy cũng chưa đủ sao. Thôi, để em đi rửa sơ một chút đã.
Hồi hôm mệt quá, ngủ luôn tới bây giờ đó.
Nói xong nàng chui ra khói mền, đi vô phòng tắm. An nhìn thân thể căng tròn trần truồng cúa Thoa tặc lưỡi, nói với Liên:
- Tại sao thằng khốn nạn này lại nỡ giết người vợ trẻ đẹp như thế kia chứ.
- Tại con nhỏ tham tiền. Nhưng nó cũng chẳng phải là thứ ngu si gì đâu.
An ngơ ngác hỏi:
- Như vậy nghĩa là sao?
- À con nhỏ này cũng chẳng phải thứ vừa gì. Y cũng chỉ là một thứ gái gọi thôi. Mặc dù chính thức lấy thằng Bình vì tiền, nhưng vẫn còn kép trẻ sau lưng. Hơn nữa, y lại còn một đứa con, năm nay đã hơn ba tuổi rồi.
- Anh .chàng Bình này có biết tình trạng mọc sừng đó không?
Bạch Liên mỉm cười:
- Cô nàng tưởng y không biết. Nhưng thực sự y đã biết từ trước khi làm đám cưới kìa.
- Cả vụ đứa con sao?
- Đứa con thì công khai rồi. Thằng Bình nhận thằng nhỏ làm con luôn, nhưng mướnbà ngoại nó trông nom. Còn con vợ với nó ở đây hú hí.
- Kể ra thằng này cũng lưu manh thực. Bây giờ chơi chán tính kế giết người đoạt của mà.
Thoa vừa tắm xong. Nàng xà xuống giường ôm lấy chồng cười khúc khích. Nói:
- Anh khoái xem mấy cái loại phim này hoài không chán sao?
Bình vục mặt ngay vô ngực vợ.
- Như vậy mới có hứng chứ. Em nhìn xem. Phim mới đó Không phải mấy cái tụi mình thâu lại đâu.
Thoa sửa lại thế nằm, nhìn lên truyền hình, hỏi:
- Ủa, phim Việt Nam đóng hả anh?
Bình cười hì hì:
- Như vậy mới đáng nói chứ. Mấy ông Việt Kiều đi du lịch về quay lén mang qua đây bán đó. Coi cũng được chứ hả?
Trên màn ảnh, một cặp trai gái đang ôm ghì lấy nhau giữa cảnh trời mây bát ngát. Thân thể họ lõa lồ ngời ngợi. Cô gái cười ỏn ẻn, coi bộ họ còn ngượng ngập khi phô trương thân thể trước ống kính.
Thoa cười khúc khích.
- Anh coi kìa, tài tử gì ốm nhom ốm nhắt thế kia mà cũng đóng phim sexy có chán không?
- Như vậy mới hấp dẫn chứ. Bên này,. mấy con Mỹ tồng ngồng thịt cả rổ coi mà phát gớm.
Thoa chồm lên, để bộ ngực núng nẩy con gái đè lên mặt Bình. Nàng cười thật dâm đãng:
- Không phải anh thích như thế này sao?
Bình lật Thoa xuống, đè ngửa nàng ra làm Thoa ré lên:
- Á ? á ! á anh chơi ăn gian quá đi,
Hơi thở của Bình hổn hển. Nhưng thân thể nhấp nhô được một lúc chàng đã nằm vật sang một bên. Thoa nũng nịu, nói:
- Có bây nhiêu thôi mà, cũng làm tàng. Ghét anh quá đi Ngày mai em chở ba má với bé Hai đi Réno, anh cho em mang theo quyển sổ chi phiếu nhé.

truyen nguoi lon

Bình vòng tay ôm lấy Thoa, mắt vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt phờ phạc, nói nho nhỏ:
- Em muốn làm gì cũng được. Tiền của anh là của em mà, nhưng phải cẩn thận nhé. Mùa này hay có bão tuyết lắm đó.
Bạch Liên đang nằm trong vòng tay An nhổm dậy, la thất thanh:
- Trời ơi, nó tính giết một lúc bốn mạng người.
An níu Liên nằm xuống, nói:
- Nó làm như vậy sao qua được mắt những người điều tra của hãng bảo hiểm. Cứ đứa nào lấy nó cũng chết vì tai nạn, làm sao người ta không nghi chứ.
- Nghi thì nghi, nhưng nó vẫn lãnh được tiền phải không anh?
- Phải, nhưng xong vụ này anh nghi nó lọt lưới thôi.
- Tại sao?
- Tại vì chắc chắn nó đã bảo hiểm nhân thọ cho cả bốn người đó, nên người ta phải nghi thôi. Không lý nó lại mua bảo hiểm để người khác đứng tên hay sao?
- Em hy vọng y sớmđền tội trước pháp luật. Nếu không còn nhiều người chết oan vì nó lắm.
An ôm ghì lấy Bạch Liên, thân thể nàng nóng bỏng, cong cớn vì từ nãy tới giờ vừa theo dõi hành động của Bình và Thoa, vừa tò mò nhìn lên màn ảnh truyền hình coi phim khỏa thân của mấy Việt Kiều về Việt Nam quay lén nên nàng không còn chịu nổi nữa. Tới khi An chồm người lên thì Liên run lên bần bật, níu cứng lấy chàng mà rên rỉ.
- Anh… anh… anh… ơi…
Hoa đã trở về San Francisco để tiếp tục học. Chỉ có một vài ngày ngắn ngủi mà nàng hình như đã trưởng thành rất nhiều. Nàng không còn để ý tới những thằng con trai trong trường, không kể là Mỹ hay á Đông nữa. Bọn nó chỉ là lũ con nít ồn ào. Những thằng con trai này tuỳ có bề ngoài kềnh càng, nhưng đầu óc chúng non choẹt và chẳng có đứa nào tỏ vẻ chín chắn một chút nào. Còn những đứa bạn gái cũng thật là tội nghiệp. Chúng chỉ ăn chơi hời hợt chứ chưa có đứa nào biết tình yêu thực sự là gì.
Hoa bắt đầu xa dần đám bạn học đó. Nàng sống lẻ loi một mình. Nàng nhớ mãi những ngày vừa qua. Những giây phút bên Luận. Nó êm ấm và sung sướng làm sao. Con tim nàng như trộ nở và những vùng da thịt kín đáo nhất của người con gái đang vươn lên thèm khát. Chàng đã trở thành niềm hy vọng duy nhất của đời nàng.
Hoa hy vọng chàng sẽ tới thăm nàng thường, vì từ San Jose tới San Francisco chỉ lái xe có hơn tiếng đồng hồ là có thể gặp nhau rồi. Nếu chàng không tởi thăm nàng, Hoa sẽ bay về San Jose tìm chàng mà tỏ nỗi niềm yêu thương bờ bến này của nàng.
Hoa bắt đầu viết thư nhiều cho mẹ. Lúc đầu nàng cũng có gọi điện thoại, nhưng sau tốn tiền quá đành phải việt thư vậy Điều này trước kia thật là hiếm. Nàng hăng say viết thưtới nỗi mẹ nàng phải ngạc nhiên về sự thay đổi của nàng. Bà cho là sau khi bố Hoa mất đi, nàng đã để ý săn sóc mẹ hơn bao giờ hết.
Mẹ Hoa thỉnh thoáng cũng trả lời thư. Bà đã.bắt đầu bớt đau buồn và trở lại cuộc sống bình thường thật mau. Nhưng chỉ có điều trong thư, chẳng bao giờ bà nhắc tới ông Luận cả. Điều này mới là chủ yếu của Hoa khi viết thư cho mẹ. Có lẽ mẹ nàng cho rằng ông Luận chỉ là một trong những người bạn như bất cứ người bạn nào của gia đình.
Cuối cùng Hoa phải.nhắc khéo trong thư rằng: “Má ơi, lúc này chú Luận ra sao?”. Mẹ nàng cũng chỉ trả lời vắn tắt: “Chú Luận vẫn khỏe, Chú vẫn tới thăm mẹ thường và có hỏi thăm con.”
Chỉ vẻn vẹn có thế. Mẹ Hoa đâu có biết được tình cảm của nàng đối với ông Luận ra sao đâu! Buổi chiều tan học trở về phòng. Hoa ngạc nhiên thấy bà giám thị ngồi trong phòng nàng. Bà này nổi tiếng khó chịu và “gian ác”. Tụi Hoa đặt cho bà cái tên “Mụ Phù Thủy,, Bởi vì cái mũi bà dài mà quặp xuống, lại cao lêu nghêu. Còn hay mặc áo đen rộng thùng thình như là áo choàng phù thủy. Có lẽ cái tên này còn xuất phát ở điểm bà ta rất ghét những nữ sinh có chút nhan sắc. Cũng vì vậy mà Hoa là người không may mắn trở thành mục tiêu của bà ta từ ngay khi nhập học. Bà đã làm khó dễ Hoa đủ mọi cách, biết vậy nên Hoa luôn luôn đề cao cảnh giác đề phòng.
Thấy bà ta xuất hiện trong phòng. Hoa giật mình, tưởng chừng lại có chuyện gì rắc rối xẩy ra. Nhưng không ngờ lần này bà ta ồn tồn nói:
- Hoa, có khách tới thăm em.
Hoa càng ngạc niên hơn, hỏi lại.
- Thưa Cô có khách tới thăm em sao?
Bà gật đầu, nói:
- Phải, có người tới thăm em. Em phải biết rằng, nội qui của trường rất nghiêm ngặt, không cho phép bất cứ ai thăm nữ sinh trong những ngày đi học. Nhưng đây là trường hợp ngoại lệ. Người nhà của em từ xa đến, nên tôi cho phép em mà thôi.
- Dạ, thưa Cô, không lý mẹ em tới thăm?
- Không phải mẹ em đâu. Đó là ông chú em từ Pháp mới qua đây thăm em đó.
Hoa cười thầm trong bụng. Không ngờ ông Luận lại mưu mô như vậy. Ông qua mặt được cả “Mụ Phù Thủy” này kể cũng là một kỳ tích. Nếu bà ta biết rằng; bố nàng là người con duy nhất trong gia đình. có lẽ mụ sẽ phát điên lên chứ không phải chơi.

Hoa đi nhanh xuống lầu, băng qua dẫy hàng lang tới phòng đợi của khách. Bóng dáng quen thuộc của ông Luận đứng đó. Hoa thảnh thốt kêu lên:
- Chú Luận?
Luận quay mặt lại thấy Hoa, mỉm cười. Nụ cười thật thân thiết và mừng rỡ. Nàng không bao giờ quên được nụ cười ngày hôm đó. Đây là một người đàn ông đầu tiên trong đời từ xa tới thăm nàng trong nhà nội trú này.
Người đàn ông mà Hoa thầm yêu thương bấy lâu nay. Người đàn ông đã hứa tới thăm nàng. Và chàng đã tới như lời hứa.
Hoa không còn ngần ngại gì nữa, nàng phóng nhanh tới, nhẩy vào lòng chàng. Luận đã mở vòng tay ôm chặt lấy Hoa. Nàng mừng tủi gặp lại người yêu đã xa cách lâu ngày đầy mong nhớ. Bây giờ đang ôm lấy nhau. Cám giác ngọt ngào men say của tình yêu chất ngất trong Hoa. Nàng muốn lịm đi trong tình yêu đầu mùa này.
Bỗng Hoa có cảm giác như có người rình mò sau lưng. Nàng dáo hoảng, quay lại và gặp ngay ánh mắt man rợ của “Mụ Phù Thủy” đứng đó nhìn nàng. Hoa vội vàng buông ông Luận ra, giới thiệu:
- Thưa Cô đây là chú em.
Mụ Phù Thủy mỉm cười. Nụ cười đầu tiên và duy nhất Hoa nhìn thấy trên môi bà ta từ bao nhiêu năm nay. Bà ta từ từ nói:
- Ông cứ yên tâm. Kỷ luật ở đây rất nghiêm. Em Hoa có hạnh kiểm tốt và học cũng khá.
Hoa chợt nhìn thấy gói quà bọc giấy mầu thực lớn để trên bàn. Nàng hiểu ngay tại sao Mụ Phù Thủy có cái dễ dãi ngày hôm nay. Ông Luận hơi cúi đầu nói:
- Xin cám ơn quí vị thực nhiều. Được quí trường chăm lo cho con em chúng tôi như vậy thật là quí hóa. Xin chúa trả công hậu bội cho quí vị.
Mụ Phù Thủy được khen sướng tê người. Hoa không ngờ ông Luận cũng lẻo mép như vậy. Vừa nói xong, ông ôm gói quà trao cho Mụ Phù Thủy, nói:
- Ở xa tới, không có gì nhiều. Xin Cô nhận cho một chút lòng thành này của chúng tôi và xin phép được dẫn cháu ra ngoài dùng bữa cơm chiều. Mặt mày Mụ Phù Thủy tươi rói. Tay đỡ thùng quà, miệng nói ríu rít:
- Đáng lẽ là không được, vì không phải là ngày lễ hoặc ngày nghỉ học cuối tuần. Nhưng là vì ngoại lệ nên tôi cho phép vậy.
Hoa mừng muốn nhẩy lên, nhủng trước mặt Mụ Phù Thủy, nàng phải đè cơn vui mừng đó xuống. Nàng nói lý nhí trong miệng:
- Cám ơn cô đã cho phép.
Mụ Phù Thủy gật đầu bỏ đi. Luận nháy mắt với Hoa:
- Cháu thay đồ đi. Phải mặc bộ đồ đẹp nhất đó nhe. Hoa trở về phòng và chỉ vài phút sau, nàng đã thay xong y phục dạo phố. Mấy đứa bạn nàng trố mắt nhìn. Nhất là khi nàng bước lên chiếc xe Mercedes Benz mới tinh, như của cha nàng hồi trước lại càng làm cho các bạn bè trầm trồ hơn nữa. Hoa hỏi Luận:
- Sao chú có cái xe giống xe của bố cháu quá vậy? Luận mỉm cười.
- Làm nghề này ai cũng ph’ìi sắm xe đắt tiền cả. Nếu không, nói ai tin.
- Nhưng ít nhất mình phải có tiền mua mới được phải không chú?
Luận cười hãnh diện.
-Đươngnhiên là thếrồi. Nhưng hômnay chú lên thăm cháu có mừng không?
- Dĩ nhiên là mừng rồi. Mà sao chú lại mạo nhận là chú của cháu?
Luận cười lớn.
- Chú mới bước chân vô trường đã thấy không khí nghẹt thở rồi. Lại gặp cái bản mặt khó ưa của mụ giám thị già nữa nên đành phải mạo nhận làm chú của cháu cho, chắc ăn.
- Chú khôn thật.
- Chú có kinh nghiệm. ở Mỹ không có nhà trường nào dám coi thường phụ huynh học sinh cả. Hơn nữa, chú lại mua chút ít quà cáp cho bà giám thị trông coi cháu thì cái gì cũng xong thôi.
- Hèn gì Mụ Phù Thủy hôm nay nhân đức lạ lùng. Nghe nàng nói, Luận phì cười. Chàng vòng một tay qua vai nàng vỗ nhè nhẹ. Hoa ngả ngay đầu vô vai chàng.
- Bây giờ đi đâu hả chú?
- Chú mời cháu tới một nhà hàng thực sang. Chắc đồ ăn trong trường làm cháu chán ngán lắm phải không?
- Chú tính đi ăn ở đâu?
- Ồ tùy cháu. Cháu thích ăn gì? Bí tết, Tôm hùm, Gan vịt, hay đồ ăn ý.
Hoa nhìn Luận mỉm cười im lặng. Chàng đâu hiểu được nỗi sung sướng của nàng được gối đầu lên vai chàng trong giờ phút này nhưthếnào. Nàng đâu có cần ăn uống gì nữa. Như thế này không phải là quá đủ rồi hay sao. Có thức ăn nào bằng mật ngọt của tình yêu. Mùi vị này còn có đồ ăn nào sánh bằng.
Luận thấy Hoa không nói gì, nghĩ rằng nàng không ra. Ngoài nhiều nên không biết các món ăn nào nên chàng đưa Hoa tới một nhà hàng thật sang trọng, cất cheo leo trên một ghềnh đá bên bãi biển.
Nơi đây Hoa có cảm tưởng như lạc vào một rừng rậm Phi Châu, với những bông hoa lạ mắt thơm phức. Đó đây, vài đám lửa đốt trong lò như lửa rừng ma quái. Không khí thơ mộng và man rợ như những cánh rừng hoang. Một người hầu bàn tới hỏi:
- Thưa ông và cô cần uống thứ chi ạ?
Luận nói:
- Cho tôi một ly Martinée.
Người hầu bàn quay sang Hoa chờ. Nàng nói:
- Tôi cũng uống Martinée.
Người hầu bàn lễ phép từ chối.
- Xin lỗi cô, nhà hàng chúng tôi chỉ được phép phục vụ rượu mạnh cho thực khách trên hai mươi mốt tuổi thôi .
Luận mỉm cười, nói:
- Vậy anh cho cô ấy xin một ly cam vắt nhé.
Hoa ngượng ngùng, mặt nàng hơi đỏ lên. Luận quay qua nàng, hơi nheo mắt, nói:
- Hãy nhớ đừng có uống rượu mạnh đó nhe. Hãy chờ khi tới sinh nhật hai mươi mốt tuổi, chú sẽ đưa cháu tớ đây uống một lần cho đã được không?
Người hầu bàn cũng vừa mang nước tới. Luận đặt thức ăn. Hoa mỉm cười đưa ly nước cam lên nhắp một ngụm:
- Cháu hy vọng tới ngày đó, chú còn nhớ lời hứa ngày hôm nay đó nhe.
Luận cũng đưa ly rượu lên, nháy một bên mắt, nói:
-Chắc chắn là nhớ rồi. Chỉ còn mấy năm nữa thôi chứ có lâu la gì đâu. Cháu sẽ là một người lớn thực sự. Nhất định là chúng mình phải tới đây uống rượu mừng chứ.
Lòng Hoa rộn lên nỗi vui mừng không tả. Nàng mỉm cười hỏi:
- Nhưng từ bây giờ tới ngày đó chú có lên đây thăm cháu thường không đó?
- Nhất định là chú sẽ tới thăm cháu thường xuyên rồi. Nhưng cháu phải hứa với chú một điều.
- Chú muốn cháu hứa điều gì?
Cháu phải ở trong nội trú cho tới khi học thành tài.
- Chắc chắn là cháu sẽ phải tốt nghiệp ở trường này rồi và chú yên trí rằng đúng ngày sinh nhật thứ mười tám, cháu sẽ mở một bữa tiệc thực lớn ở nhà cháu. Nhất định là chú phải có mặt hôm đó phải không?
- Điều đó thì không thế nào thiếu được rồi. Bây giờ chúng mình bắt đầu ăn chứ.
Hoa gắp một miếng thịt, nói:
- Đồ ăn ngon nhưthếnày, làm gì trong nội trú có được cơ chứ.
- Như vậy cháu có muốn cuối tuần nào chú cũng dắt cháu đi ăn không?
Hoa mừng rỡ đưa tay ra nói ngay:
- Chú cho cháu bắt tay chú, cám ơn những bữa cơm cuối tuần như thếnày cho tới khi cháu ra trường không biết chú có chịu không?
Luận cười ha hả, nắm lấy tay Hoa. Mắt chàng vô tình nhìn xuống ngực Hoa đang chồm qua bàn ăn, phồng lên qua làn áo dạ hội. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu chàng, Luận nói: .
- Chẳng những ăn cơm cuối tuần mà còn có thể đi coi hát sau khi ăn cơm nữa. Hoa mừng rỡ reo lên.
Chú không nói chơi đó chứ?
- Nhất định là không nói chơi rồi. Để cho cháu biết là chú luôn luôn quan tâm đến cháu. Tối này, ăn cơm xong, chúng mình tới một chỗ coi hát ngoài trời coi một tuồng tình cảm hay nhất trong năm, cháu nghĩ sao?
Hoa nói thực nhanh.
- Khi tới đó, cháu sẽ hôn chú một cái để cám ơn, chú có chịu không?
Luận cười hề hề. Chàng không ngờ Hoa bạo miệng như vậy Mắt chàng lại lướt qua vùng áo phồng lên trên ngực Hoa. Lần này hình như nàng đã thấy cái nhìn của chàng. Mặt Hoa hơi đỏ lên, nhưng nàng lại ưỡn hẳn ngực lên như khiêu khích làm Luận vội vàng nói liếm lấp để che dấu những ý tưởng có thể hiện rõ trên nét mặt chàng.
- Xong rồi, xong rồi. Chúng mình ăn đi chứ.
Bữa ăn thực vui vẻ. Hoa nói đủ thứ chuyện, tư sở thích hàng ngày cho tới những bạn bè trong lớp. Chính nàng cũng thấy hôm nay tự nhiên mình nói hơi nhiều nên khi ăn xong, Hoa hỏi:
- Chú có thấy cháu nhiều chuyện quá không?
Luận lắc đầu cười hì hì.
- Không có đâu. Chú còn muốn nghe Hoa nói nhiều hơn thế nữa.
Ra tới cửa, Hoa đi sát vô Luận. Gió tối San Francisco trở lạnh thực mau. Luận vòng một tay ôm lấy vai Hoa.
- Hoa có lạnh không?
Được dịp, Hoa cũng vòng một tay ôm ngang lưng Luận:
- Dạ, cũng thấy lành lành.
Hai thân thể đã dính sát vô nhau. Sự thực Hoa thấy máu trong người nóng lên bừng bừng, chứ không lành lạnh như nàng vừa nói. Đi tới bãi đậu xe, tự nhiên nàng run lên. Một cảm giác khác lạ từ trước tới giờ chưa bao giờ tới với Hoa như vậy. Đèn điện ở đây lờ mờ, xe đậu đầy bãi mà không một bóng người. Chiếc xe của Luận đậu kế bên một chiếc xe Van cao lều nghều. Vừa đi tới đó, hình như vòng tay Luận ôm nàng chặt hơn. Hoa dừng lại chờ Luận mở cửa xe. Nàng thấy Luận hơi cúi xuống, trong lúc Hoa cũng vừa ngửng đầu lên. Hai khuôn mặt thực gần nhau, bờ môi nàng như rung động. Hoa vừa chợt nhìn thấy ánh mắt Luận như lạc thần, tự nhiên nàng nhắm mắt lại và một nụ hôn chợt tới thực bất ngờ.
Vòng tay Hoa lỏng ra, nhưng nàng lại kiễng chân lên, trong khi đó hai cánh tay Luận khép chặt, ôm cứng lấy nàng. Hoa không còn biết mình muốn gì nữa. Nụ hôn môi của một người đàn ông trao cho nàng lần đầu tiên trong cuộc đời Vừa sợ hãi, vừa sung sướng. Những cảm giác đê mê ập tới ào ạt làm nàng run lẩy bẩy. Hoa rên lên:
- Chú… chú… chú ơi.
Tiếng Luận thì thào bên tai nàng.
- Hoa có giận chú không?
Hoa gục đầu, dấu mặt trên vai Luận.
- Hoa không có giận chú đâu, nhưng có kỳ không chú?
- Tại sao lại kỳ?
- Cháu cũng không biết.
Luận xoay nhẹ đầu Hoa ra phía trước, nàng vội vàng nhắm mắt lại thì bờ môi chàng đã gần chặt lấy miệng Hoa một lần nữa. Lần này hình như chàng biết chắc là nàng không phản đối nên cái hôn thực mạnh bạo. Một tay Luận ôm ngang lưng ghì chặtthân thể Hoa ép sát vô mình chàng. Còn một tay lùa xuống dưới, xoa nhè nhẹ làm thân thể Hoa tê đi Tự nhiên nàng ưỡn hẳn mình về phía trước, cố bám
thực sát vô mình chàng.
- Chúng mình đi coi hátbóng nhé. Bãi đậu xe coi phim ngoài trời sẽ làm em thích hơn ở đây.
Hoa nói thực nhỏ.
- Dạ.
Hoa đã nghe bạn bè nói nhiều về bãi đậu xe coi chiếu bóng ngoài trời này, nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên tới đây Qua những phút đê mê trong bãi đậu xe bên nhà hàng ăn. Lần này Hoa thực sự vùng vẫy như một chú chim nhỏ vừa bay khỏi tổ. Những khát khao pha lẫn sự sợ sệt tạo lên những cảm giác kỳ thú chưa bao giờ nàng có trong đời. Bàn tay điệu nghệ của Luận cũng nhưchiếc lưỡi nhám nhúa và
ngọt lịm của chàng làm nàng ngất ngư ttlởng nhưnhiều lần có thể đứt hơi thở được.
Ngay từ khi đậu xe lại và tắt máy, cho tới khi lái xe ra về Hoa chưa bao giờ nhìn lên màn ảnh được vài phút. Có những lúc nàng phải dấu mặt vô ngực Luận, nhiều khi nàng phải nhắm mắt cả giờ hoặt nhìn sát da thịt Luận trong bóng tối lờ mờ của chiếc xe. Dù cho chàng chưa lấy đi cái quí giá nhất của đời con gái, nhưng Hoa đã cảm thấy hưởng thụ được tất cả những gì nàng ao ước từ trước tới giờ.
Ôi? có phải đó là tột đỉnh của tình yêu rồi chăng…
Khi về tới phòng nội trú. Hoa thay quần áo và leo lên giường ngủ liền. Nàng nhớ lại những giờ phút vừa qua mà lòng lại rực lên ngọn lửa ham muốn cùng cực. Giá lúc này có Luận cùng nằm trên giường này với nàng thì sung sướng biết bao nhlêu. Hoa thần gọi nhỏ nhỏ:
- Anh Luận ơi…
Luận không ngờ được hưởng những giây phút thực thần tiên chưa bao giờ có trong đời. Một cô gái trinh nguyên vừa tròn mười sáu, đẹp như một thiên thần, tự dâng hiến cho chàng tất cả những gì Luận ao ước: Lúc đầu lến tìm Hoa, Luận chỉ mong mua chuộc được tình cảm con của mộtngười bạn vừa bị chàng âm mưu sát hại cho một cuộc chiếm đoạt gia tài. Chính Luận đâ’mướn người lẻn’vào nhà An phá đi bộ thắng xe, để gây nên tai nạn thảm khốc vừa rồi, sảu khi chàng xúi Cúc mua bảo hiểm sanh mạng cho chồng. Và chính Cúc cũng không ngờ Luận dã nhồi số tiền bảo hiểm sanh mạng của chồng nàng lên tởi bạc triệu. Số tiền này chính Luận tự móc’ tiền túi ra như một sự đầu tư vào một công cuộc làm ăn bất chính trên xác chết của bạn bè mà chàng là ngườỉ chủ mưu trong vụ án mạng này.
Giờ đây chàng đã đoạt được nhiều hơn những gì dự tính lúc bart đầu. Dù chưa lãnh được tiền bảo hiểm, nhưng thân thể tròn tr:a của Cúc đã thuộc hắn về chàng. Những đêm dài ngụp lặn, qnay cuồng trong tình dục với người thiếuphụ
một con tràn đầy nhựa sống. Nàng như một dòng thác lũ phá vỡ bờ đê sau nhiều năm tháng sống ấm ức bên ông chồng già bất lực.
Cho tới hôm nay, đứa con gái duy nhất trong gia đình này lại ngả vào vòng tay chàng. Luận đã nhồi bóp, mơn chớn, vuốt ve mà chưa muốn chiếm đoạt cái quí hóa nhất trong đời con gái của Hoa. Không phải vì chàng còn một chút nhân tính nào, nhưag chẳng qua chỉ là chưa tới lúc cần thiết phâi đi tới lằn mức ranh giới đó.
Tối nay khi đưa Hoa về trường rồi. Luận lái xe ngay tới nhà Cúc nhưmọi hôm. Bây giờ chàng đã có chìa khóa riêng nên tự nhiên mở cửa vô nhà. Căn nhà rộng thênh thang và vắng lặng khác thường. Luận biết giờ này Cúc đã chui vô phòng nàng trên lầu, dù cho thức hay ngủ cũng không dám lò mò qua các phòng khác. Chàng không ngờ cái tính nhút nhát của Cúc đã đẩy nàng vô vòng tay chàng một cách quá dễ dàng như vậy.
Vừa qua khỏi cầu thang, Luận đã thấy ánh đèn trong phòng ngủ nàng lọt qua cửa sổ. Chàng lén đứng nép qua một bên cửa nhìn vô phòng xem nàng đang làm gì. Cúc vô tình không biết có người đang nhìn trộm nên nàng tự nhiên nằm đọc sách. Cuốn truyện dài Luyện Bùa Ma viết về bùa ngải của nhà văn Hùng Sơn thực hấp dẫn. Những nhân vật trong chuyện tự nhiên làm cho nàng nhớ tới sức sống mãnh liệt của Luận mấy đêm vừa rồi. Cúc rà tay lên ngực, bóp nhè nhẹ và mỉm cười một mình.
Bên ngoài cửa sổ, Luận ngơ ngẩn vì tấm thân vệ nữ của Cúc Chàng không ngờ nàng hấp dẫn tới như vậy. Chiếc áo ngủ mỏng manh Luận mua tặng nàng không che đậy được chút gl trên thân thể. Lúc ôm Cúc trong vòng tay, những cảm giác tê tái ào ạt tới thân thể chàng. Nhưag nhìn từ xa tấm thân núi lửa này đã mang lại cho Luận một sự rạorực, thèm khát tới chơi vơi. Chàng chếtlặng đi với những cảm giác tuyệt vời đó.
Cho tới lúc cbàng không còn chịu nổi nữa. Luận mở cửa chạy ào tới bên Cúc ôm ghì lấy nàng. Cúc giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của Luận, nhưng nàng trấn tĩnh lại được ngay và mừng rỡ ôm cứng lấy chàng. Luận hất hai chân Cúc dạng ra xa hơn nữa và kéo nàng thật sát vô thân thể chàng. Nàng cong cớn vì tê tái ngay từ giây phút đầu. Luận như một con cọp đói chồm lên và rập xuống như thác đổ đầu ghềnh, mạnh như vũ bão, làm Cúc chịu không nổì, phải thét lên trong cơn sảng khoái cùng cực. . .
- Á á á
An điên lên vì tiếng thét dâm loạn của vợ. Chàng không ngờ sau bao nhiêu năm chung sống cũng không biết được sự đòi hỏi xác thịt kinh hồn của vợ như vậy?
Từ thế giới vô hình ngày hôm nay. Bây giờ chàng mới có dịp nhìn rõ mặt thật của từng người, tưng sự việc trắng đen ra sao. Nhưng chỉ tiếc chàng bất lực với tất cả mọi chuyển động chung quanh. Chàng thẫn thờ trở ra phòng ngoài, không muốn phải nhìn thấy cảnh người vợ xinh đẹp của mình rên rỉ trong vòng tay kẻ khác một cách đốn mạt như vậy. Vừa hận vừa thương, An loạng choạng bước ra phòng ngoài. Chàng chợt nhìn thấy Bạch Liên từ cửa tất tả đi vô Nhìn thấy An, nàng nói ngay:
- Anh An ơi, em đã có kết quả vụ hôm trước rồi.
An ngạc nhiên hỏi:
- Em nói vụ gì?
Nàng mỉm cười nói:
- Sao anh mau quên quá. Vụ thằng chồng em phá thắng xe đưa gia đình vợ nó đi Réno.
An nhớ ra ngay, linh tính cho chàng biết có chuyện chẳng lành, chàng hỏi:
- Tai nạn đã xẩy ra rồi phải không?
Bạch Liên gật đầu:
- Dạ,
- Kết quả thế nào?
- Lẽ gĩ nhiên là chết hết.
An giật mình hỏi:
- Thảm khốc tới như vậy sao?
- Em còn biết được một chuyện ngoài sức tưởng tượng của cả hai đứa mình.
- Chuyện gì vậy?
- Thằng chồng em đã mua bảo hiểm nhân thọ cho vợ con nó đã đành. Nó còn mua luôn bảo hiểm nhân thọ cho cả cha mẹ vợ nữa.
Nhưng ai là người sẽ hưởng thụ số tiền bồi thường của cha mẹ vợ hắn mới là vấn đề. Nếu nó để tên nó thì coi như y tới số rồi. Cơ quan điều tra sẽ núm đầu nó một ngày không xa.
- Chưa chắc anh ơi. Người hưởng thụ tiền bồi thường bảo hiểm của cha mẹ vợ y lại chính là vợ y.
An buột miệng, nói:
- Mà con nhỏ lại chết chung trong vụ tai nạn này luôn rồi. Như vậy là y hốt trọn gói chứ còn ai vô đó nữa.
-Đúng như vậy. Nếu những người điều tra muốn nghi ngờ y cũng khó nghĩ ra. Hơn nữa, dù cho có nghi ngờ cũng tìm đâu ra bằng cớ là y chủ mưu giết người.
- Có thể người ta tìm ra vụ cái thắng không?
- Cũng có thể, nhưng mà hôm đó anh chẳng nói là dù y phá thắng, nhưng đã căn cho xe chỉ gây ra tai nạn khi xe chạy với vận tốc mau thôi hay sao.
- Phải rồi. Chưa chắc gì những người điều tra biết vụ cái thắng bị phá. Mà dù có nghi ngờ cũng không thể kết luận là y phá hoại được. Làm gì có ai thấy y làm chuyện đó cơ chứ.
Bạch Liên cười ha hả:
- Có hai đứa mình.
- An cũng cười theo.
- Hai cái hồn ma phải không!
Bỗng có tiếng động phía sau, An nhìn lại thì ra Luận đang bế Cúc ra ngoài phòng khách. Chàng bực mình vì đã không muốn nhìn thấy cảnh ái ân này mà chúng cứ cố bày tênh hênh ra trước mắt chàng. Nhất là bây giờ lại có mặt Bạch Liên ở đây càng làm cho chàng khó chịu. An vừa định nắm tay Bạch Llên kéo ra chỗ khác thì nghe Luận nói:
- Để anh lấy giấy tờ bảo hiểm nhân thọ của anh An cho em coi.
Cúc dụi đầu vô ngực Luận như vẫn còn muốn ân ái, giọng nàng nũng nịu:
- Vụ đó có gì nữa đâu. Em biết rồi mà. Sao không nằm trong đó với em nữa, ra đây làm chi?
Luận cười thực dâm dật:
- Thì nằm đâu mà không được. Nhà có ai đâu.
An đứng ngay bên cạnh, chịu không nổi nữa thét lên:
- Còn có tao, có tao đây mày có biết không?
Nhưng làm sao Cúc và Luận nghe được tiếng nói của An. Chẳng những thế mà ngay cả hình hài chàng người thường cũng không sao thấy được. Lúc ấy Luận đã đặt Cúc ngồi xuống ghế. Chàng với tay lấy chiếc cặp đựng giấy tờ, lôi ra một xấp hồ sơ, nói:
- Em còn nhớ những tờ giấy này không?
Cúc chồm qua đùi Luận nhìn.
- Em biết rồi. Hôm đó anh bảo em, anh An chỉ mua có chút ít bảo hiểm để làm vừa lòng em thôi, đâu có thấm tháp gì Nên em phải lén anh ấy mua thêm chút nữa chứ gì.
- Phải rồi, nhưng mà em coi nè.
Cúc vẫn nhắm mắt, nằm trên đùi Luận, hình như nàng không thiết tha gì tới vụ tiền bạc cho lắm. Trông điệu bộ Cúc bây giờ ai cũng có thể biết ngay nàng đang muốn gì. Bộ ngực căng tròn vươn lên, cọ sát vô thân thể Luận như thèm thuồng được vuốt ve, mơn chớn.
Luận nói tiếp:
- Hôm đó em mua $100,000 cho anh An, nhưng anh đã thêm vào một con số 0 nữa.
Cúc mở choàng mắt, hỏi:
- Anh muốn nói chúng mình có một triệu đô la à?
Luận gật đầu thích thú.
- Đúng vậy. Anh đang lo thủ tục lãnh tiền cho em đó.
Cúc hỏi:
- Nhưng mà em đâu có đóng đủ tiền cho hãng bảo hiểm hàng tháng như vậy đâu.
Luận cười hì hì, trơ tráo, nói:
- Em không đóng thì anh đóng có sao đâu. Bây giờ cả hai đứa mới có tiền phải không cưng.
Cúc níu cổ Luận xuống thực thấp, hôn lên môi chàng.
- Nhưng tại sao hồi đó anh lại làm như vậy?
Luận thì thào:
- Em có biết là anh thương em từ bao giờ không?
- Bao giờ vậy?
- Ngay từ lúc nhìn thấy em lần đầu tiên.
Cúc cười khúc khích.
Anh bậy bạ quá đi. Biết người ta có chồng rồi mà còn muốn lẹo tẹo à?
- Em nghĩ đi, anh An lởn tuổi như vậy sống được bao lâu chứ. Anh không chờ được sao?
- Nếu không vì tai nạn xe hơi, anh chờ tới bao giờ?
Luận cười nhây nhúa.
- Kiếp này không được thì chờ kiếp sau, có sao đâu. Cúc chồm lên, ấn Luận nằm xuống sàn nhà, hình như nàng chỉ muốn thỏa mãn những đòi hỏi’xác thịt đang trào dâng ngất ngây trong cơ thể.
Bỗng An nghe Bạch Liên nói:
- Anh An à.
Em muốn nói gì?
- Anh có thấy vụ thằng Luận này đóng bảo hiểm nhân thọ cho anh có mờ ám gì không?
- Lẽ dĩ nhiên lén anh làm chuyện này là y có ý gian manh rồi còn gì nữa mà hỏi.
- Không phải em chỉ muốn hỏi anh như vậy đâu.
- Em muốn hỏi cái gì nữa?
- Lúc nãy em đang nói chuyện với anh về vụ thằng chồng em mua bảo hiểm cho cả gia đình vợ nó, rồi tạo ra tai nạn xe hơi để lãnh tiền bảo hìểm đó. Anh nhớ không? An chợt hiểu. Một luồng hơi lạnh buết chạy dài theo thân thể chàng tới tê tái. Sự việc đã quá rõ ràng rồi còn gì để nói nữa. Vợ chàng đã mắc mưu thằng bạn sát nhân này để đưa chàng vào cửa tử. An gầm lên, chàng nhào tới đấm đá vào hai thân thể đang cuộn tròn lấy nhau trong hoan lạc. Nhưng chẳng có ai để ý tới chàng. Bởi vì chàng chỉ là một cái bóng vô hình ở một thế giới khác. Không ai nhìn thấy, cảm thấy, cũng như nghe thấy chàng.
An ôm mặt khóc rưng rức trươc mặt kẻ thù đang chiếm đoạt tất cả tình yêu và sự nghiệp của chàng.
Bạch Liên ngồi xuống bên cạnh An. Nàng choàng một tay qua hông chàng, từ từngả đầu dựa trên vai An, thì thào:
- Số trời cả thôi anh. Chúng mình chẳng còn làm gì hơn được. Nhưag anh tin đi, gieo nhân nào chắc chắn sẽ gặp quả ấy. Thế nào cũng có một ngày những quân gian manh, sát nhân này phải đền mạng.
An vòng tay ôm lấy Bạch Liên, chàng im lặng, cố lấy lại bình tĩnh, nhưag tiếng rên rỉ của Cúc yà hơi thở rồn rập của Luận ngay sát bên làm chàng không thế nào định tâm được. Có lẽ Bạch Liên cảm nhận được điều đó. Nàng dìu nhẹ An đứng dậy nói: .
- Nơi này ngộp ngạt quá. Chúng mình ra nghĩa trang Oak Hill nghỉ ngơi đi anh
An vẫn im lặng, nhưng chàng từ từ bước theoBạch Liên. Cả hai lặng lẽ đi bên nhau cho tới trời thật sáng mới tới khu nghĩa trang. Hôm nay không có đám ma nào và cũng là ngày làm việc nên nghĩa trang thật vắng vẻ. Cảnh đìu hiu, lạnh lẽo làm cho tâm hồn An dịu lại, nhưng cũng tạo cho chàng một sự chán nản lạ lùng.
An nghĩ lại vụ tai nạn xe hơi của mình và hình ảnh thằng chồng Bạch Liên lén lút xuống nhà xe, phá bộ phận thắng để giết cả gia đình vợ. Tự nhiên hình ảnh chồng Bạch Liên từ từ biến thành Luận hiện rõ trong đầu chàng. Thân thể An run lên, chàng nghiến răng lại, la lớn:
- Ta phải trả thù. Ta phải trả thù….